Bến xe, một buổi đợi.
Người đàn bà rất khó đoán tuổi đi đến trước mặt tôi:
- Cháu à, mấy giờ rồi nhỉ?
Mắt vẫn ngóng xe tôi nói nhanh, vì đã quá quen giờ sau mỗi buổi tan học: 12 giờ bà ạ.
- 12 giờ? – Người đàn bà lẩm bẩm, và chợt nói nhằn từng chữ: 12 – giờ – thế – mà – bà – vẫn – chưa – được – ăn – gì – đấy.
Tôi quay qua nhìn.
- Cháu có đồng nào cho bà không, bà khổ lắm.
- Nó là học sinh, lấy đâu tiền, phải đi học bằng vé buýt tháng, xin gì nó? – Ai đấy nói sau lưng tôi.
Tôi định nói theo, cháu là sinh viên, mới tan học, đang đói lắm và cũng chả có nhiều tiền nhưng nhìn đôi mắt đã bắt đầu rơm rớm nước mắt của người đàn bà tôi lại cho tay vào túi quần, cố moi mấy ngìn lẻ mẹ đưa “phòng thân”.
Người đàn bà đi rồi, mọi người xung quanh tôi ồn lên: Sao mày ngu thế, xin gì đâu, lười làm đấy, toàn ra đây lang thang xin vặt. Quần áo cổ cổ nhàu nhàu vậy chứ cái mặt mày không trông vẫn căng phính đấy à?
Hôm sau, không đứng chườm ra mặt đường ngóng xe, tôi cố tình lùi lại một chút trong nhà chờ, để quan sát, và đúng là tôi đã thấy người đàn bà ấy đang diễn lại “vở diễn xin vặt”. Mặt tôi nóng bừng.
Những ngày sau, tôi bắt đầu biết cảnh giác trước người lạ. Bắt đầu có thói quen nhìn ra xung quanh trước khi định đứng ở đâu lâu lâu một chút. (Tự nghĩ, tốt nhất mình cứ dùng biện pháp tránh là hay nhất, khỏi phải chối từ, khỏi phải nhìn những ánh mắt van lơn. )
Cho đến chiều này, đang vội bước về phía cổng trường, bỗng có một cụ bà tóc búi níu áo tôi: Cháu à, bà nhờ một tí. Tôi giơ tay, vẹo người lạng bước sang bên, nói rất nhanh: Không, cháu không có gì đâu. Và lắc đầu quầy quậy. Cụ bà sững người, trợn mắt: Tôi làm sao mà cậu né tôi như hủi thế? Nói xong, cụ bà ngoay ngoảy đi ra mép đường. Tôi dấn bước, không quên ngó lại theo phản xạ đánh giá “đối thủ”.
Nhưng…Ý nghĩ tự cho rằng mình đã tỉnh táo, tránh được một vụ lừa, không mất mấy tiền nhưng khá tổn thương về tình người như hôm nào, khắc đã được thay bằng câu hỏi: Cụ ấy muốn nhờ đưa sang đường? Hình như mình đã sai? Mình có quá đáng không nhỉ?
Vì, mãi mà cụ bà tóc búi, gầy gò ấy cứ đứng ở mép đường, tiến lại lùi, thò chân xuống rồi lại rụt lên rất nhanh. Trước mặt, vẫn miên man là dòng người, xe, khói…
Quỳnh Linh



Phản hồi gần đây