- Chả biết nó đến đây ăn hay để cãi nhau với mình.
Ông chủ hàng xôi vừa đưa tôi đĩa chả vừa nói nhăn nhó.
- Gì vậy?
- Cáu quá cơ, tao vừa đuổi nó i xong. Nước ngoài nước trong gì mà rắn như cục gạch. Đã bảo là xôi đầy bảy nghìn rồi mà nó cứ làu bàu, không chịu trả tiền?
- Ai?
- Cái con mẹ vẫn đứng ở cửa hàng kia kìa.
Theo tay chỉ, tôi thấy một người nước ngoài diện áo hai dây, quần lụa “chính hãng hàng Bông” Hà Nội đang nhăn nhó với cậu phục vụ. Cậu phục vụ ra sức xua tay, còn người nước ngoài thì cố dúi tờ năm nghìn, miệng nói tiếng Pháp lùa phùa.
- Lúc vào, nó đã hỏi bao nhiêu tiền, mình bảo là nhìn lên bảng giá. Vậy mà giờ còn lắm chuyện. Chắc nó nghĩ mình bóp chẹt nó. Bực cả mình. Mà có biết tiếng nó đâu mà giải thích.
Tiếng đôi co, giọng kể diễn cảm của ông chủ làm mọi người trong quán ngẩng lên nhìn. Có người ngó cái rồi lại cúi xuống ăn.
Người khách nước ngoài sau một hồi nhăn nhó liền bỏ đi.
Mấy cậu sinh viên bấm nhau, chỉ chỏ, phiên dịch lại, và cười.
Vẻ khổ sở của người khách nước ngoài làm tôi suýt để nguậy cả suất xôi chả. Cứ băn khoăn không hiểu người khách nước ngoài sẽ nghĩ gì về người Việt Nam. Rồi tôi lại tiếc: Giá mà mình biết tiếng Pháp để giải thích dùm. Giá mà người bán hàng ở các phố cổ, thường xuyên đón du khách nước ngoài biết một chút ngoại ngữ giao tiếp. Và, nếu những người biết tiếng Pháp trong quán, khi chứng kiến cảnh ấy không cười như thế, mà đứng lên giúp họ gỡ rối, hẳn, sẽ bớt người nước ngoài hiểu nhầm về Việt Nam.
Quỳnh Linh
November 04
Trước 0 giờ Trackbacks (0)
Thêm góp ý
Xưởng in, lúc đầu ca. Hà chắm chú kiểm tra mấy tờ lệnh in.
Giám đốc bước vào khi nào anh cũng không biết. Để đến khi giám đốc làm rơi bản in thử Hà mới giật mình ngẩng lên. – Ôi, xin lỗi chú, cháu không biết chú vào. – Không sao, thấy miệt mài chú không nỡ gọi. Chú chỉ định kiểm tra mấy bản in thử. Cũng tự tìm thấy đây rồi. Nhưng mà này, còn bản in thử của đơn A đâu? – Dạ để cháu xem lại. – Không có đâu. Chú ngó rồi. Có lẽ cháu lên phòng chế bản hỏi xem có cất không. Lấy về đây cho chú. Chú ngồi tranh thủ kiểm tra lại chỗ này.
Hà lúng búng định hỏi lại là sao mà chú phải cất công xuống tận đây để kiểm tra, xong lại chạy ù đi. Đầu nghĩ: Chắc là hàng quan trọng đây, chắc là đơn hàng của “víp”, mình đừng có tọc mạch.
Đến phòng chế bản, Hà truyền đạt lời xếp không thiếu một chữ, nhưng mấy chị vi tính cứ nhẩn nha ngồi chải đầu, một điều “đã bảo không có gì thay đổi sửa sang, y nguyên ca trước, thì cần gì phải xem lại”, hai điều lại “đã bảo, không có gì…” Hà phải đứng thuyết phục một lúc mới khiến các chị buông lược, lấy cho. Chạy ù về xưởng đã thấy giám đốc đứng chống nạnh ở cửa. Nét mặt đăm đăm.- Sao mà lâu vậy? Lại rẽ vào đâu chè cháo hả? – Không chú ạ, cháu phải đợi vì các chị bận việc, vả lại các chị bảo không có gì thay đổi. – Ai bảo không có gì thay đổi, còn chưa ra bản in thì còn được sửa chữa. Quy định bao năm thế rồi. Việc gì quan trọng hơn việc giám đốc giao?
Hà nhăn nhó gãi đầu.
Chuyện tưởng qua đi, nào ngờ tan ca, Hà được mấy chị phòng chế bản đón ngay ở cổng. Lời lẽ xô chen không có kẽ nào cho Hà chen lời. Rằng là, mày lớn mà tính trẻ con, có tí cũng mách. Nào là, đàn ông không ra đàn ông. Rồi là, chứ không mà xếp lại xuống nhắc nhở chị em: Khi làm việc, tất cả phải tuân lệnh giám đốc, không được cãi, không được nhờn.
Hà cười trừ: Thôi em xin các chị, em thì làm sao mà cãi nhau được với các chị. Sự thật là sự thật. Đừng có bảo em mách. Các chị chồm lên: Cứ chặn trước thế, nhớ là có gì chị em tự giải quyết nghe chưa. Không được mách. Nói rồi, mấy chị hả hê ngoay ngoảy bước đi.
Hà nhìn theo, thở đánh thượt: Đúng là sư tử công sở. Ai cũng thế này, e khó thở lắm!
Quỳnh Linh



Phản hồi gần đây